AO LÀNG

By Nguyễn Kim Giang



AO LÀNG

Ta thương em vẫn thầm mong
Ao làng có lúc mây rồng nghiêng soi.
Ao làng nhỏ bé quá thôi
Sao em dám níu cả trời làm vung.
Em ham chi áng mây hồng
Mây mơ nghiệp lớn sánh cùng biển khơi.

Biết mình em sẽ thấy vui
Mảnh trăng ấy của đất trời đó em.

Kim Giang


More...

TRẢ NGHĨA TIỀN NHÂN

By Nguyễn Kim Giang



Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Bác Lá Chờ Rơi viết:

TẠ TÌNH TRI KỶ

Tri kỷ quanh ta được mấy người !
Mặc ai chờ lá vẫn chưa rơi
Cớ chi vô sự mà cay cú
Sao bỗng không dưng lại lắm lời
Cứ tưởng duyên may thêm bạn mới
Ðâu ngờ ý dại hết đường chơi
Ta về khuây khỏa cùng mây nước
Tranh kém-hơn chi ? phí tuổi đời !

VNN/LCR (tp HCM )

TRẢ NGHĨA TIỀN NHÂN
(Kính tặng bác Lá Chờ Rơi)

Thật hiếm xưa nay lại có người
Bình thản lạ lùng Lá Chờ Rơi!
Như cây đại thụ xanh ngàn mới
Chỉ lối Đường thơ kẻ học đòi.
(Nhắn ý trung nhân ai có đợi)
Còn bao mắc mớ ở trên đời.
Cảm thầm một tiếng Thầy xin gọi!
Chúc Lá thiên thanh mãi tuyệt vời.

Kim Giang


More...

NHƯ THUỞ BAN ĐẦU

By Nguyễn Kim Giang

 

 

NHƯ THUỞ BAN ĐẦU

Anh che em khi trời nắng
Anh dìu em lúc trời mưa
Biết anh yêu em nhiều lắm
So sông so biển nào vừa

Nếu không còn bên nhau nữa
Thiên hà nếu vỡ làm đôi
Tách mình ra thành hai nửa
Là như em đã chết rồi

Yêu anh mong ngày chóng tối
Khuya rồi lại ước sớm mai
Không chỉ là mơ mộng nữa
Xiết tay giữ chặt hình hài

Gió xuân mỗi lần qua cửa
Ghen thầm đôi lứa yêu nhau
Ví em như là ngọn Lúa
Mướt xanh chỉ ngã vào Bờ

Có ai yêu mà chẳng nhớ
Nhớ chồm dậy giữa chiêm bao
Mặn mòi môi ngàn vạn sóng
Đại dương ruột nóng cồn cào

Đời thường cũng khi mưa bão
Anh rằng hãy nắm tay nhau
Người xa kéo gần người lại
Như Trầu chỉ thắm với Cau

Lỡ như Đông tàn héo úa
Dẫu buồn chẳng giận anh đâu
Dòng sông mãi là dải lụa
Dấu yêu như thuở ban đầu

Kim Giang

More...

NHỚ MẸ

By Nguyễn Kim Giang

 

 


NHỚ MẸ

 

Mẹ ơi

Hôm nay đứng trước mọi người

Con vụng về bối rối

Không thể nào nén nổi

Lệ ứ giàn ngân ngấn tuôn rơi

Nhớ Mẹ quá thôi

Dáng Mẹ giờ mong manh

Ngày xưa sắc nước hương trời

Má hồng môi thắm đã vời vợi xa

Ước gì lay tỉnh giấc Cha

Không đơn chiếc Mẹ

Cửa nhà chống chênh

Mẹ ơi

Bóng Mẹ một mình

Niêu cơm ba bữa chan tềnh tàng rau

Dở giời lưng Mẹ còn đau

Nắng nung úa cả tàu Cau Tứ Thời

Đừng ra Đồng nhé Mẹ ơi

Con không hóa được Mây trời mà che

Mẹ ơi con muốn ùa về

Như cơn gió để nắng hè dịu đi


Kim Giang


 

More...

CHIỀU QUÊ

By Nguyễn Kim Giang

 

 

CHIỀU QUÊ

 

Ao chiều nở muộn nhành Sen

Cành Si nhánh Trúc len nghiêng mái Đình

Liễu xanh xoã tóc vô tình

Gió thoang thoáng cũng giật mình vì yêu

 

Trời xa chấm lửng cánh Diều

Vùng vằng Chuồn Ớt ra điều hờn ghen

Lửa bừng tim Lựu đương nhen

Bờ Lau trắng tiếng Dế Mèn gọi Trăng

 

Gót chân thổn thức đất bằng

Nhện sa chới với còn giăng tơ lòng

 Kim Giang

 

More...

LẠC

By Nguyễn Kim Giang



LẠC

Trăng về trên bến sông xưa
Cởi manh áo lụa bỏ bùa cho đêm
Là đâu người lạ người quen
Lạc nhau trong gió hương chen lối về

Cung đàn lạc phím tái tê
  Ngẩn ngơ Trinh Nữ triền đê mỗi chiều
Lạc con bướm trắng vườn yêu
Lạc hồn thơ vốn đã nhiều chơi vơi

Đắm say lạc chốn hợt hời
Mong manh lạc giữa bời bời bão giông
Hoàng hôn sẫm lạc cánh đồng
Hoang vu lạc trái tim hồng chót yêu

Kim Giang

More...

TÂY HỒ LẠC MỘNG

By Nguyễn Kim Giang

 

 



Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

TÂY HỒ LẠC MỘNG

 

Giọt nắng hoàng hôn rớt phía tây

Lay mành Liễu thổi aó Xuân bay

Hài văn lạc lối Đào Nguyên ảo

Gác Phượng tung Cầu ước mộng may

Vút cánh Sâm Cầm mơ chợt tỉnh

Nghiêng trời Tháp Bút vẻ đương say

Tây Hồ khoác vội làn Sương mỏng

Sóng mắt ai đùa với tóc mây

 

Kim Giang


 

 

More...

VỀ ANH NHÉ

By Nguyễn Kim Giang

 

VỀ ANH NHÉ

Xuân Thì chẳng đợi chờ ai

Má hồng em vẫn một hai đợi người
Quê nghèo ân nghĩa chẳng vơi
Bát canh rau chứa khoảng trời mộng mơ
Bãi bờ xanh búp non tơ
Cơm dưa cà muối câu thơ thật thà
Thương người cách biệt vời xa
Dấu trong tim ngấn lệ nhòa nhớ Quê
Trầu Cau vấn vít câu thề
Sông vàng đợi bóng Trăng về nghiêng soi
Triền đê bướm trắng có đôi
Ao làng cá lội lưng đồi sáo ngân
Về anh nhé với mùa Xuân
Đền cho nhau dẫu một lần được yêu
 

Kim Giang

More...

ƯỚC CHI

By Nguyễn Kim Giang

 

 

ƯỚC CHI

 

Có lúc nào anh hỏi

Vì sao em buồn không

Chỉ lặng im chẳng nói

Ước chi anh thấu lòng

 

Kim Giang

More...

BẤT NGỜ

By Nguyễn Kim Giang

 

Với lời ru của biển

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Biển gần mà lại xa xôi

Lời ru dẫu mặn khiến tôi bồi hồi

Gửi tình theo sóng buông trôi

Ngồi trên bờ cát mồ côi với trời

Giá mà gọi được: Em ơi!

Hẳn tôi cũng mát với lời biển ru

Ai mang nỗi nhớ cầm tù

Tôi chung thân giữa mịt mù gió khơi..

 

Đêm 31-5-2010 - Hoài Khánh                                                                     

 

BẤT NGỜ

 

Anh tù trong trái tim em

Buồn mong gió thốc qua thềm ngực yêu

 

Có trời đất tưởng đã nhiều

Không nhau mới thấy cái điều trắng tay

 

Phập phồng như sóng đang say

Nồng nàn muối mặn gừng cay với bờ

 

Bất ngờ môi chạm vào mơ

Bất ngờ sóng vấp phải gờ đá kiêu...

 

Kim Giang      

More...